Truyện Cổ Tích Việt Nam : Giáp Hải

Vào thời nhà Lê, ở làng Công Luận vốn thuộc trấn Kinh Bắc ngày đó có người đàn bà góa nọ nghèo khổ và không có chỗ nương tựa. Bà mở một hàng nước bán ở ven đường từ rất lâu để kiếm tiền sống qua từng ngày.

Vào một ngày kia, có một ông khách lạ vào hàng nước của bà để uống nước. Khi rời đi ông ta bỏ quên ở hàng nước của bà một chiếc túi, bên trong đựng đầy bạc. Thấy vậy, bà liền đem chiếc túi đầy bạc ấy cất đi. Mấy ngày sau đó, ông khách hôm bữa liền trở lại với bộ dáng hớt ha hớt hải, bà biết ý nên thủng thỉnh đem túi bạc kia ra trả cho ông ta.

Truyện cổ tích Việt Nam: Giáp Hải

Ông khách nhận lại túi bạc, cẩn thận đếm lại số bạc trong túi thì thấy số bạc ngày ấy ông quên vẫn còn nguyên. Ông ta vui mừng hết lời cảm ơn, còn có ý định đem một nửa số bạc trong túi để biếu bà hàng nước.

Nhưng người đàn bà ấy lại lắc đầu và nói:

Đó không phải tiền mồ hôi nước mắt của tôi làm ra, làm sao tôi dám nhận đây.

Ông khách thấy vậy vẫn cố nài nỉ bà, nhưng bà lại nhất định không chịu nhận, còn nói thêm rằng:

Nếu như tối thực có lòng tham của, tôi đã chẳng ngồi ở đây để gom nhặt từng đồng kẽm như thế này.

Nghe bà nói, ông khách cũng ngạc nhiên, ông ta chưa từng gặp được người nào lại trọng nghĩa mà khinh tài như bà hàng nước này. Bởi vậy ông mới ân cần bảo rằng:

Tôi chính là thầy địa lý chính tông vốn ở Bắc quốc tới đây. Bà thực là một người có tấm lòng vàng, vì vậy chắc chắn tất cả các con các cháu sẽ được hưởng phần phúc dày của bà. Bà hãy cho tôi biết phần mộ của tổ tiên bà ở nơi nào, hãy chỉ cho tôi biết, tôi sẽ giúp bà tìm một ngôi đất quý hiển.

Bà hàng không suy nghĩ nhiều bèn trả lời:

Tôi bây giờ cũng đã xế bóng rồi. Chồng con, anh em cũng chẳng còn lấy một ai, dù cho có được đất tổ thì cũng chẳng thể làm gì được. Còn tôi, cứ sống với cái nghề hàng nước là thấy đủ lắm rồi.

Tuy nhiên ông khách nọ vẫn cố gắng tìm những lời lẽ mong người đàn bà hàng nước xiêu lòng. Ông ta nói rằng mình mới tìm được một kiểu đất mà có thể phát trạng nguyên tể tướng, cũng ở ngay sát gần đây mà thôi, thực rất hiếm có. Nếu như có thể táng mồ tổ của gia đình vào nơi đó thì sau này khi tuổi đã về già thì chắc chắn sẽ có được nơi nương tựa mà không ai sánh bằng.

Ông ta cũng nói thêm rằng bởi vì bà là một người phúc đức, vì vậy rất xứng đáng để được hưởng những vinh hoa phú quý đó, vì vậy không nên chối từ mãi.

Vì thấy ông khách này bàn vào mãi nên sau cùng bà hàng nước cũng ưng thuận, sau đó liền đưa ông ta ra đồng và chỉ vào ngôi mộ của cha mình, cho phép ông ta lo chuyện cải táng. Sau khi công việc xong xuôi cả, trước khi nói lời giã từ, ông thầy địa lý ấy cũng không quên dặn bà hàng nước rằng hãy cố gắng hết sức mình để giúp đỡ cho những người gặp nguy, những kẻ gặp khó, như vậy thì phúc đức cũng sẽ tự mình đến với bà sớm thôi.

Mấy tháng sau, một ngày nọ khi trời vừa chập tối, bầu trời như sắp nổi cơn mưa to gió lớn thì bà hàng nước bỗng nhiên nghe thấy tiếng cầu cứu ngoài cửa. Khi bà ra mở cửa thì trông thấy một người đàn ông chỉ đóng độc một chiếc khố, cả người ông ta đều ướt sũng, còn đang rên lên hừ hừ. Ông ta nói mình là người ở làng bên cạnh, bởi vì đi đánh giậm xa nhà không may bị cảm lạnh, lại vì trời nổi cơn mưa gió nên không thể nào về nhà cho được, bởi vậy nên muốn xin vào đây nghỉ nhờ một buổi.

Nhìn thấy người này cứ run lẩy bẩy, nhìn nước da thì tái nhợt, còn tay chân thì lại lạnh toát, người đàn bà ấy cũng thấy thương hại thay, lập tức dìu vào trong nhà, còn đốt lửa lên cho ông ta sưởi. Không chỉ thế, bà còn đi lấy gạo thổi cơm cho ông ta ăn nữa.

Lúc bấy giờ là khoảng tháng 10, khí trời rất là lạnh, mà nhà bà thì chỉ có duy nhất một chiếc chõng cùng một chiếc chiếu, nhưng bà không ngần ngại mà nhường lại cho khách nằm. Nhưng bởi vì trời khuya quá rét nên bà cũng đành phải ghé lưng bên cạnh mà nằm.

Sau một giấc ngủ khá say thì người đánh giậm rốt cuộc cũng đã bớt mệt và tỉnh lại. Hai người cùng ở trong một gian nhà vô cùng vắng lặng, cuối cùng là không cách nào có thể ngăn lửa dục. Tuy nhiên không may cho người đàn ông kia, ông ta bởi vì bị hàn thấp ngộ phòng, vì vậy mà vừa qua đợt ân ái thì liền lăn ra bất tỉnh nhân sự.

Thấy người đánh giậm ấy đã chết, bà hàng nước cũng sợ cái chết của ông ta sẽ liên lụy đến bản thân mình, vì vậy nhân trời đêm tối liền đem thây của người bạn một đêm này vùi xuống nơi chân đê.

Từ ngày đó, bà hàng nước cũng mang thai, không bao lâu sau khi đã đủ ngày đủ tháng thì bà sinh ra được một đứa con trai kháu

 

1

No Responses

Write a response